Chủ nhật

Cái note cho ngày cuối tuần thứ 2 (Tức là chủ nhật đấy) :D . Đây hứa hẹn sẽ là một cái note sặc mùi vui vẻ (Có lẽ lâu lắm rồi mới có mùi vị tâm trạng này ấy nhỉ? :D )
Cuối tuần. Trời thì vẫn thế, lúc nào cũng rầu rĩ như chỉ chờ trút mưa xuống vậy, (thế mà rồi cũng có mưa được đâu). Nhưng, vì tâm trạng vui, nên ta cũng chẳng lấy làm khó chịu cho lắm. Ta còn thấy yêu những cơn gió lồng lộng thổi mát rượi, những chiếc lá vàng nghiêng đổ chiều về trên phố, tia nắng ít ỏi xuất hiện trong khoảnh khắc chiếu qua thanh sắt cũ gỉ của cái cây cầu trăm năm tuổi cái gì cũng ngang cũng ngược(Trên cây cầu ấy ta có nghĩ được điều gì đúng điều gì sai bao giờ?).
Hôm nay, ta đã đủ dũng cảm để qua nơi ấy thêm một lần nữa. Mùa này, ngày đã bớt lạnh. Nơi ấy giờ đã phủ đầy màu xanh của những chồi non. Bãi cát ven sông cũng không còn dài như trước, sóng nước đã lại sắp nhấn chìm tất cả rồi. Ta ở đó, nhìn những chuyến tàu đi về. đi đâu, về đâu, ta nào biết. Ta chỉ biết họ cũng đang ngang qua cây cầu ấy như ta đã từng…cây cầu, dẫu sao cũng nối 2 bờ của một dòng sông…
Lần này, ta không còn buồn nhiều như những lần trước đó, nỗi nhớ của ta cũng đã san bớt cho gia đình rồi. Ám ảnh về ng, giờ chỉ như bãi cát nhỏ nhoi còn sót lại khi nước chưa lên thôi.
Ta ở đó, tưởng một mình, mà rồi lại hóa 2. Trái đất quả là bé nhỏ, đừng tưởng đi xa tất cả sẽ thành xa lạ. Trái đất tròn to nhưng quay nghiêng, thế nên đôi khi vẫn có những cuộc chạm chán tình cờ đến lạ. Ồ, đừng có tưởng tượng linh tinh,ta không gặp lại ng đâu. mà ta gặp đứa em lớp Hàn, nó cũng ra đó một mình. Cũng như ban sáng ta đã tình cờ gặp 1 đứa bạn học cùng trường hồi cấp 3, 4 năm rồi tưởng chẳng nhớ nhau, thế mà nghĩ mãi rồi cũng phát âm được cái tên nhau rất chuẩn đó thôi. :D . Ta nói rồi, trái đất không chỉ hình tròn mà còn quay nghiêng nữa. 2 chị em ta đã lang thang qua hồ tây, ăn kem giữa gió trời lồng lộng, nhìn cảnh sông nước rồi lòng vòng qua biết bao con đường phố cổ. Lòng ta bình yên.
Còn gì ta muốn kể nữa đây
Điều làm ta vui, đó là cuộc gặp gỡ với bạn bè. Những ng bạn yêu quý của ta, 2 ngày cuối tuần bên họ, ta thấy thật thoải mái, nói nói cười cười. Cuộc điện thoại ngắn với papa, để ta trích dẫn lại cho mi hiểu tại sao nó lại làm ta vui đến thế nhé:
Con gái: A lô, hì bố gọi con ạ
Papa: “Lâu không gọi nhớ con gái quá nên gọi điện hỏi thăm đấy mà”…

Papa: À, lĩnh lương chỉ thấy khoe mẹ thôi chứ không khoe bố nhé.
Con: *cười hì hì*: Con khoe mẹ rồi mẹ cũng sẽ khoe bố mà
Papa: Mẹ khác bố khác mà

hí hí. Cũng như mình hay ganh lúc bố mẹ gọi điện cho chị gái vậy :D

Đấy
cuối tuần như thế hỏi mình không vui sao được???

Note thứ 7

Thứ 7. Và cũng là black valentine. Bầu trời u ám, xám xịt. Học xong, đi gặp 1 ông khách hàng củ chuối k chịu đc, lại thêm một kẻ xấu tính cứ ngồi bên lảm nhảm. Ghét. Chiều về gặp lũ bạn. Hẹn hò ở trường rồi đi ăn với nhau. Vui thì vui thật, nhưng ngay cả lúc đó, cái cảm giác chống chếnh vẫn ám ảnh mình, có lẽ nào mình đã hoàn toàn đánh mất nụ cười của nắng rồi sao?
Lâu lắm, từ rất rất rất lâu rồi mình không còn viết những thứ bắt đầu bằng ngày tháng năm. Những dòng nhật kí, những trang thư…Lâu dần mình cũng quên mất cách để confide, hay cách để an ủi động viên ng khác. Chỉ có sự im lặng và những cái cười trừ….

Có gì khác đâu những chiều thứ 7

Chỉ là status khoe khoang thôi mà :D

Tóc mới. Xoăn tít. (Mình thề sẽ không bao giờ đi làm tóc nữa, thật kinh khủng. 3 tiếng đồng hồ chịu đựng. >”< !!!!!)

Silence….

Sẽ có một lúc bình tâm mình ngồi nghĩ lại ngày hôm nay, và tự mỉm cười với bản thân mình, mình đã làm rất tốt đó thôi. Mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó, xấu hay tốt, đều để dẫn đến những điều khác nữa, tất cả đều đã được định mệnh sắp đặt….

Tặng sinh nhật Dương

Xòe tay ra chạm nắng vàng
Nắm tay gặp giọt mưa nào vội rơi. .
Cầu vồng lơ lửng bắc ngang.
Tuổi nào chưa đến tuổi nào chợt qua
Mây còn trôi mãi miền xa
Đợi chờ ai nữa – mặt trời tháng 4?

(Hướng dương ơi, cánh hoa nghiêng nghiêng chỉ cho em con đường phía trước, cho lạnh lẽo em qua, cho bình yên em ở lại, cho nắng vàng em bước tới ngày xanh. )

Be strong

Đừng vì những chuyện cỏn con ấy mà từ bỏ niềm tin và hy vọng nhé Light ơi. Be strong. Mạnh mẽ như 20 năm qua ta đã từng như thế. Làm gì có ai có được nhiều may mắn và tốt lành như ta đâu, làm gì có ai được che chở và bảo vệ nhiều như ta đâu? Mạnh mẽ lên nào Ánh. Ngày mai sẽ là một ngày nắng.

Let me down

Nhiều lúc chỉ muốn muốn văng một câu chửi thề đời khốn nạn cho hết ấm ức trong lòng, nhưng những từ chưa bao giờ được nói trong hơn 20 năm qua đúng là chẳng dễ dàng gì có thể thốt ra được, dù cho hoàn cảnh có bĩ cực thế nào đi chăng nữa. :|
Con ng ta sống với nhau bằng giả dối ích kỉ nhiều, giả dối đến mức những điều thật nhất cũng cho ta cái cảm giác nghi ngờ. Giả dối đến mức ngay cả nụ cười ta dành riêng cho chính mình lúc này đây cũng chỉ là một nụ cười nhạt, một cái cười đầy mỉa mai. Ta cười hay khóc. Giờ cũng chỉ là fake cảm xúc mà thôi.

….
Có những điều sẽ vĩnh viễn không bao giờ được hiểu.
Ta sẽ không kiếm tìm câu trả lời nữa. Ai dám chắc đáp án lại không phải là một cái gì đó mang màu dối trá?
Ta chịu thua rồi đấy.
Ta buông tay rồi đấy.
Rơi….

Ru em tháng 3

À ơi à ơi. Tháng 3 đi đâu mà vội mà vàng? Vấp giọt mưa mềm cho cái lạnh buông?
À ơi à ơi. Chiếc áo nàng Bân ai còn chưa kịp mặc? Để nhớ thương co mình trong cơn gió bấc. Tháng ba kéo sợi chỉ hồng, nghĩa tình chồng vợ biết mấy ai hơn?
…………………

À ơi à ơi. Người đi bỏ lại tháng 3, Ngậm ngùi ôm lạnh trôi về miền quá vãng…Còn ta một sợi chỉ hồng lửng lơ trong gió…Sợi chỉ chẳng đủ dài để vắt tới tháng tư….
……………..

Ơi à ơi. Ta ru em ngủ, khe khẽ ngày trôi, mây che mặt trời cho giấc em ngon. Nghiêng nghiêng chiều đổ yên lặng về đầy con ngõ nhỏ. Nốt nhạc lạc mùa tan giữa hư không….
À ơi… em ngủ, đừng nhíu cánh mày, đừng rơi giọt lệ. Ta mong nhìn qua đôi mắt khép thấy giấc mơ em đó bình yên, đôi môi em vừa nở một nụ cười rất nhẹ……
………..
À ơi ru em ngày se lạnh…xoay xoay cánh hoa sưa trắng con đường mơ ước…
à ơi… giấc mơ mang màu cổ tích… à ơi…ngủ ngoan nhé :)
………………………………….
[Nhìn từ khung cửa tháng 3. sâu trong đôi mắt ấy, vẫn mênh mang là buồn....]

Back to December

 Cảm ơn nhé. Tháng 12.

Em tự ru em trong khúc ca bình yên chờ một ngày ấm áp, chờ một ngày nắng trở về với nụ cười vàng rực rỡ, em tự đỡ em đi tiếp trên con đường được xây từ những ước mơ ngây ngô nhất của tuổi thơ em. Tạm biệt tháng 12, em đã mạnh mẽ bước qua những cơn mưa bụi tháng giêng, qua bầu trời u ám của tháng 2, và giờ em lại mạnh mẽ và bình thản đón nhận những đợt lạnh rơi rớt của tháng 3…Mùa sẽ qua, và rồi em sẽ tìm lại em trong một mùa mới mẻ.

Nếu khi xưa Mị Châu rải đầy lông ngỗng trên con đường đi về phía biển, thì em đã thả rơi nỗi nhớ em, nụ cười em dọc đường đi. Anh muốn tìm em, thì cứ bước theo nỗi nhớ đó nhé. Em không giữ lời hứa với anh, em sẽ không đứng lại để chờ anh đâu. Em đủ can đảm để đi tiếp đoạn đường phía trước một mình mà :)

Tháng 3 – 2012

Khe khẽ thở dài. Tháng 3 qua chưa nhỉ?  

Nỗi nhớ đấy, em buông tay rồi  mà chẳng bay đi như cánh chuồn chuồn…

……

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.